Tổng số lượt xem trang

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010

Anh vẫn đợi

Em hỏi anh khoảng cách nào xa nhất?

Anh trả lời: Từ trái đất đến mặt trăng.

Không phải đâu anh đường vào tim nhau đó

Đi trọn một đời mà vẫn chẳng tới nơi.

Em hỏi anh khi nào cô đơn nhất?

Anh trả lời: Xung quanh chẳng có ai.

Không phải đâu anh là khi mình vừa mất

Người từng thề gắn bó mãi không phai.

Em hỏi anh ai là người nghèo nhất?

Anh trả lời: Chắc hẳn kẻ ăn xin.

Không phải đâu anh người nghèo nhất

Là người chẳng có gì để mất ở trong tim.

Em hỏi anh điều gì vĩnh cửu nhất?

Anh trả lời: Chắc chắn là tình yêu.

Không phải đâu anh tình yêu rồi sẽ mất

Chỉ nỗi đau còn hiện hữu mà thôi.

Em hỏi anh rất nhiều câu hỏi khác

Anh đã trả lời và chỉ hỏi một điều thôi

Rằng: " Tại sao em lại nỡ xa tôi? "


(Sưu tầm)

Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2010

Em về tinh khôi

11:00pm tình hình là đang làm dở Assignment môn BE mà không thể tập trung được nên láng cháng qua blog làm bài đầu tiên.

Nhẹ nhàng lãng mạn, ca từ trong sáng tình tứ là những gì thể hiện trong bài hát ' Em về tinh khôi' của nhạc sĩ Quốc Bảo . Chỉ có tình yêu mới có những cảm xúc như thế, mong manh, nhẹ nhàng, lãng đãng như cơn gió sớm, nhưng dường như có một cảm giắc lo âu sợ sệt vì đang nắm giữ một thứ rất quý giá, nó thật đẹp, mong manh tinh khiết như pha lê nên sợ nó vuột ra khỏi tầm tay.

Có rất nhiều ca sĩ trình bày bài hát này: Trần Thu Hà, Lê Hiếu, Lam Trường... nhưng tôi vẫn thích nghe Lê Hiếu hát hơn, chất giọng lạ đã thổi một sức sống mới cho bài hát.

EM VỀ TINH KHÔI
Quốc Bảo
Bờ vai ơi đừng quá nghiêng nghiêng đánh rơi buổi chiều thơm ngát
Làn môi ơi đừng quá run run lỡ tia nắng hồng tan mất
Xin âu lo không về qua đây
Xin thương yêu dâng thành mê say
Xin cho ta nhìn ngắm lung linh từ đáy đôi mắt rất trong

Bàn tay em là cánh sen thơm ướp trong vùng đêm mái tóc
Nụ thanh xuân còn ấp e nơi nếp xinh áo lụa thơ ngây
Xuyên trăm năm em về tinh khôi
Đôi tay ta dang rộng hân hoan
Xin cho ta một khắc reo ca vui cùng với em

Vì biết đâu có đôi lúc em xa vời vợi
Biết đâu có đôi lúc con tim nghẹn lời
Biết đâu có đôi lúc ta quên chờ đợi
Kề bên nhau quên một chiếc hôn
Biết đâu sớm mai nắng em phơi cuộc tình
Biết đâu sớm mai gió tan cơn mộng lành
Biết đâu biết đâu đấy xin em lòng thành
Và xin cất lấy trái tim này nhớ nhung phút giây

Bàn tay em là cánh sen thơm ướp trong vòng đêm mái tóc
Nụ thanh xuân còn ấp e nơi nếp xinh áo lụa thơ ngây
Xuyên trrăm năm em về tinh khôi
đôi tay ta dang rộng hân hoan
Xin cho ta một khắc reo ca vui cùng em
Vì biết đâu cánh mây trắng yêu em gọi mời
Biết đâu gió tha thiết nắng em về trời
Biết đâu em bỗng thấy tim ta chật chội
Và em tan đi cùng ánh sương
Biết đâu em bỗng thấy đôi chân mỏi mệt
Biết đâu sớm mai thấy sông thương cạn kiệt
Biết đâu bỗng mưa nắng gieo tin buồn phiền
Và em sẽ cất cánh tung trời hóa thân giấc mơ